
“Quản lý tài sản” nghe có vẻ như một khái niệm chung cho tất cả mọi người, nhưng thực tế xuất phát điểm của mỗi người rất khác nhau. Nếu bỏ qua điểm xuất phát thì những lời khuyên kiểu “hãy phân bổ tài sản”, “hãy đa dạng hóa danh mục”, “nên đầu tư giá trị”,… đôi khi trở nên khá sáo rỗng. Những câu này tự bản thân nó thì không hẳn sai, nhưng vấn đề là nó phù hợp với ai?
Một người 25 tuổi, thu nhập 20 triệu đồng mỗi tháng và đang có 200 triệu tiền tiết kiệm không thể có cùng một cách quản lý tài sản với một người 55 tuổi đang sở hữu 50 tỷ đồng..
Thậm chí, hai người có cùng 3 tỷ đồng cũng chưa chắc nên đầu tư giống nhau. Một người 30 tuổi, thu nhập ổn định, chưa có nhu cầu sử dụng số tiền này trong 10 năm tới có thể chấp nhận mức biến động cao hơn. Nhưng một người 40 tuổi đang cần dùng phần lớn số tiền đó để mua nhà trong ba năm tới thì lại cần một cách tiếp cận khác. Hay một người 60 tuổi chuẩn bị nghỉ hưu có thể ưu tiên bảo toàn vốn và tạo dòng tiền đều đặn hơn là cố gắng tìm kiếm mức lợi nhuận cao nhất.
Đó là câu chuyện của suitability, hay còn gọi là tính phù hợp.
Suitability nên là một trong những nguyên tắc đầu tiên khi nói về quản lý tài sản. Thay vì bắt đầu bằng câu hỏi “khoản đầu tư nào tốt nhất?”, có lẽ nên bắt đầu bằng “khoản đầu tư nào phù hợp với tôi?”. Muốn trả lời được câu hỏi đó, cần hiểu mình đang có bao nhiêu tài sản, thu nhập và dòng tiền như thế nào, đang có những khoản nợ nào, mục tiêu tài chính là gì, khi nào cần sử dụng tiền và thực sự có thể chịu được bao nhiêu rủi ro.
Quản lý tài sản vì thế không đơn giản là tìm cách kiếm được lợi nhuận cao nhất. Nó là việc lựa chọn cách sử dụng tiền phù hợp với hoàn cảnh và mục tiêu của từng người. Một chiến lược rất tốt với người này có thể lại là một lựa chọn tồi với người khác.
Có lẽ trước mỗi quyết định tài chính, thay vì tự hỏi rằng “Khoản đầu tư này có tốt không?”, hãy thay bằng câu hỏi:
“Khoản đầu tư này có phù hợp với tôi không?”
Bởi tài chính cá nhân, suy cho cùng, vẫn là cá nhân.
